Phú Tuệ Skype

Chủ nhật, ngày 11 tháng mười năm 2009

Vườn Thơ Bia Đá (Chùa Đây – Bình Thuận)

Vườn Thơ Bia Đá
(Chùa Đây – Bình Thuận)


Thiền sư Tấn Tuệ với tác phẩm

Một khoảnh khuôn viên chùa Đây



Còn nhớ, hôm ấy vào chính tết Nguyên Tiêu. Sau khi trải bày nỗi lòng cùng bữa cơm thanh đạm, thiền sư mời Phú Tuệ đi thăm Thanh Trang Lan Nhã. Trong nhà thờ tổ có rất nhiều kỉ vật, đồ cổ và những tác phẩm nghệ thuật độc đáo. Thiền sư hỉ hả giới thiệu về nguồn gốc từng thứ, PT chỉ mỉm cười và “à à”. Khi thấy tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông đằng sau kệ tủ thì cuộc đối thoại của chúng ta bắt đầu, đại ý như sau:

- PT: Thiền sư cũng có tượng ngài Trần Nhân Tông ư?

- TS: Có chứ, Sơ tổ  thiền Việt Nam mà.

- PT: Vậy à, thế thiền sư có cảm thấy mình có duyên phước với Ngài không?

- TS: Ngài rất đáng tôn thờ!

- PT: Vậy sao lại để tượng Ngài nấp trong đó? Nếu không đưa lên chính điện được thì cũng nên hiện diện ở bàn thờ tổ chứ?

- TS: Im lặng.

- PT: Vướng mắc chỗ nào hay sao?

- TS: (Trầm ngâm) Chưa có nhân duyên PT à.

- PT: (Cười) Nếu xây dựng được vườn thơ bằng bia đá, thiền sư hãy tạc tượng Phật hoàng thật lớn, dựng ở vị trí trang nghiêm và có tính quy tụ nhất, rồi khắc bốn câu kệ Cư Trần Lạc Đạo vào. Như thế, vườn thơ có một không hai này mới thực sự ý nghĩa!

- TS: Gợi ý của PT thật tuyệt vời!

- PT: Cười…!

Trở ra bàn đá giữa vườn cây ngồi trò chuyện, bình trà vừa pha thơm nức mùi sen. Thiền sư vừa cười vừa nói: Để thay bình trà Thái Nguyên mới hợp khẩu vị của PT, có lẽ PT cũng là người tinh tế trong việc thưởng thức mạn trà. PT cười đáp: PT uống nước như khát thì uống thôi, không kén và cũng không tinh tế. Tuy vậy, thiền sư vẫn đứng dậy, vào phòng riêng mang ra ấm trà Thái Nguyên thượng hạng thật.

Kết thúc tuần trà cũng là lúc PT có ý chào thiền sư. Thiền sư nhìn PT nói: PT tặng mình một bài thơ để ghi vào bia đá trong vườn thơ đá của Thanh Lan Trang Nhã chứ? Thi sĩ từ Hà Nội vào, lại đúng dịp Nguyên Tiêu mà không “xông đất” thì tiếc lắm. PT cười đáp: PT đâu phải thi sĩ, nhưng cũng ứng khẩu một bài ngắn, coi như là chúc mừng thiền sư. Ý tứ có rồi, nhưng PT muốn đi ra cái suối Đó xem dung mạo nó thế nào mà người ta lại gọi nó như thế, rồi mới viết ra nhé.

Suối Đó, là một con suối như mọi con suối.

Trở lại:

- TS: Thế nào? Đang chờ được thưởng thức thơ của PT đây.

- PT: Con suối chảy quanh chùa có tên ngộ ghê, tại sao họ lại gọi nó là suối Đó?

- TS: Không rõ nữa, từ xưa nó đã có tên như thế.

- PT: Thế còn chùa Đây?

- TS: Mình tới đây xây dựng vườn thiền, đặt tên là Thanh Lan Trang Nhã. Nhưng thấy người ta gọi là chùa Đây, thấy hay hay và ngộ ngộ nên cũng ưng. Chắc người ta thấy có Đó nhưng còn thiếu Đây nên sinh ra cho đầy đủ.

- PT: À, thiền sư đưa giấy bút đây, PT chép thơ vào nào! Nhưng PT không mong muốn nó tạc thành bia đá đâu đấy.


Và, PT đã tặng thiền sư bài thơ Đây – Đó như sau:

         Đây - Đó
Tạo hoá khôn tạo suối Đó đó
Nhân thiền khéo dựng chùa Đây đây
Tấn nguyện phù sinh, sinh xuất thế
Tuệ thông cõi đạo, đạo nhập trần.


Tặng thiền sư Tấn Tuệ.
St: Chùa Đây, Nguyên Tiêu 2008.
Lâm Kiến Nhật.

Phú Tuệ hi vọng thiền sư hiểu được ngu ý của bài thơ!
Kính chúc thiền sư “Bồ Đề chóng chín”!


Gần 2 năm rồi, nghe đồn vườn thơ thiền bằng bia đá của thiền sư đã cơ bản hoàn tất và rất nổi tiếng. Nhưng PT chưa có dịp ghé thăm để chứng kiến. Bài thơ PT tặng thiền sư, sau đó, PT có sửa lại một chữ và đảo vị trí trong hai chữ đầu của câu thứ hai. Bản gốc là, “Thiền sư khéo dựng…” PT chỉnh lại là, “Nhân thiền khéo dựng…” như vậy phù hợp hơn. Tính gọi điện báo lại nhưng “biếng” quá nên thôi.

PT có lưu ý thiền sư là, bài thơ có 5 cách đọc,  xuôi  - ngược từ trái qua (thuận), xuôi  - ngược từ phải qua (nghịch) và đọc dọc.


Đọc ngược từ trái qua:
Đây - Đó
Tuệ thông cõi đạo, đạo nhập trần
Tấn nguyện phù sinh, sinh xuất thế
Nhân thiền khéo dựng chùa Đây đây
Tạo hoá khôn tạo suối Đó đó.

Đọc xuôi từ phải qua:
Đây - Đó 
Đó Đó suối, tạo khôn hoá tạo
Đây Đây chùa, dựng khéo thiền nhân
Thế xuất sinh, sinh phù nguyện tấn
Trần nhập đạo, đạo cõi thông tuệ. 



Đọc ngược từ phải qua:
Đây - Đó 
Trần nhập đạo, đạo cõi thông tuệ
Thế xuất sinh, sinh phù nguyện tấn
Đây Đây chùa, dựng khéo thiền nhân
Đó Đó suối, tạo khôn hoá tạo.

Đọc dọc:
Đây - Đó 
Tạo nhân tấn tuệ 
Hoá thiền nguyện thông
Khôn khéo phù cõi
Tạo dựng sinh đạo
Suối chùa sinh đạo
Đó Đây xuất nhập
Đó đây thế trần.
 
Chắc sẽ có dịp ghé thăm thiền sư!

Tìm hiểu thềm về chùa Đây và công trình vườn thơ bằng bia đá tại Việt Nam:


Thứ bảy, ngày 10 tháng mười năm 2009

Ghi Chú Của Ghi Chú


thienminhtriet
Phú Tuệ
Tự dưng anh muốn nói với em điều này: Khi đứng hẳn ở vị trí trên hết các tầng mây hay trên hết các con sóng, thì sẽ thấy rõ là, mọi con sóng hay các tầng mây đang hiện hữu và vận động một cách tự nhiên thật vô nghĩa. Giống như là, lúc ấy, mọi kiến thức và sách vở về vị trí trên hết ấy đều vô nghĩa và hết sức nhỏ bé vậy.
ngày 30 tháng 9 lúc 1:25 chiều · Bình luận · Thích / Không thích · Xem Tường-đối-Tường
Huyền Niệm thích điều này.


Huyền Niệm
Em hiểu, đúng ạ! Cảm ơn anh nhé!
ngày 04 tháng 10 lúc 11:13 chiều

Huyền Niệm
Tuy nhiên, dù sao thì cũng phải nhờ đến sự hiện hữu ấy, những kiến thức, sách vở ấy... mà mình mới tới được lúc nhận định về sự "nhỏ bé và vô nghĩa" của chúng, đúng không anh?
ngày 04 tháng 10 lúc 11:15 chiều

Phú Tuệ
Chỉ nhờ vào những cái thể hiện chính xác phương pháp hay kĩ thuật để tới được chỗ ấy mà thôi. Và khi mình dùng thì có sự trải nghiệm và chứng thực rõ ràng (cái trải nghiệm này cũng rất khó nói cho người ko trải nghiệm biết được). Còn tất tần tật những cái khác đề cập tới nó nhưng ko chỉ ra kĩ thuật, phương pháp cụ thể thì bỏ, vì nó chính là cản lực vô cùng lớn cho quá trình tiến tới.
ngày 04 tháng 10 lúc 11:31 chiều · Xóa

Phú Tuệ
Khi mình đứng hẳn trên vị trí ấy, thì những cái nhỏ kia là do mình hoàn toàn chủ động sáng tạo, tuỳ vào hoàn cảnh, chứ không hề lệ thuộc vào những cái có sẵn. Chỉ dùng đến (không phải lệ thuộc) nó khi cần thiết. Không lệ thuộc khi dùng đến nghĩa là, thấy cái đó chẳng hay chẳng dở, chẳng đúng chẳng sai... tóm lại là không phân tích và đánh giá gì hết.
ngày 04 tháng 10 lúc 11:37 chiều · Xóa

Huyền Niệm
Vâng ạ, em cũng công nhận những lực cản ấy.
Nhưng khi chưa nhận thức được sự tồn tại của phương pháp thì làm thế nào để áp dụng các phương pháp ấy? Vẫn phải có những kiến thức phân tích sự hiện hữu và khả năng thực hành thì mới có cơ sở để rèn luyện chứ, phải không anh?
ngày 04 tháng 10 lúc 11:40 chiều

Phú Tuệ
Trải nghiệm là cơ sở, không nên và đừng bao giờ lấy sự phân tích làm cơ sở.
ngày 04 tháng 10 lúc 11:42 chiều · Xóa

Huyền Niệm
Với bản thân mình thì em thấy đúng ạ. Nhưng nếu muốn giúp người khác bước chân vào trải nghiệm thì đâu là phương pháp cần sử dụng, ngoài sự phân tích ạ?
ngày 04 tháng 10 lúc 11:46 chiều

Huyền Niệm
Bây giờ, em rất đề cao việc không phân tích và đánh giá. Em chỉ đang có chút khúc mắc về việc hé mở tư tưởng của mình cho người khác, anh ạ.
ngày 04 tháng 10 lúc 11:48 chiều

Phú Tuệ
Trong trường hợp của em có hai vấn đề cần giải quyết:
Một là, đối với chính em thì bắt buộc và chỉ lấy sự trải nghiệm làm cơ sở mà thôi. Có vô cùng thứ mà em chưa trải nghiệm, chỉ bằng phương pháp quan sát đầu óc và cảm xúc như em đã biết.

Hai là, khi em muốn giúp người khác thì đương nhiên em phải dùng đến cái như là kiến thức. Nhưng kiến thức này do em tạo ra từ sự trải nhiệm và nó khác với những kiến thức của người khác về vấn đề ấy. Khác ở chỗ: Thứ nhất, vì em chủ động tạo ra nên em đứng bên trên và thấy rõ tường tận sự tác động của nó đối với người kia, và cũng thấy rõ người kia sẽ biến chuyển như thế nào khi dùng nó. Thứ hai, cũng vì em đứng bên trên nên ngoài những cái hữu hình làm phương tiện như là kiến thức, em còn 1 cái nữa tác động đến người kia theo chiều hướng đó nhưng không có hình dạng, âm sắc nào hết. (Cái này thì em phải tự khám phá).
ngày 04 tháng 10 lúc 11:49 chiều · Xóa

Phú Tuệ
Trả lời rồi, và em cũng biết là tại sao anh lại biết trả lời trước khi em hỏi!
ngày 04 tháng 10 lúc 11:49 chiều · Xóa

Huyền Niệm
Em hiểu gần hết rồi. Chỉ có điều cuối cùng trong lời của anh thì em chưa rõ, thứ mà "không có hình dạng, âm sắc" ấy, có phải bản chất của phương pháp "vô vi" không ạ? Nghĩa là để cho người khác tự thấy được biểu hiện của sự trải nghiệm của mình?
ngày 04 tháng 10 lúc 11:52 chiều

Phú Tuệ
Không phải.
Điều làm cho người khác tự thấy và trải nghiệm là mục đích và cũng là tôn chỉ của người chỉ dẫn khi dẫn đường. Trong đó có 2 phương tiện, một là hữu hình, tức là họ dùng ngũ quan và kiến thức để nhận biết được. Hai là vô hình, không thể dùng ngũ quan và kiến thức để nhận biết được. Cái thứ 2 mới là căn bản cho người có nhân duyên, nhưng nó phải được truyền tải qua cái thứ nhất. Nghĩa là, khi em giúp một ai đó thì có thể không cần dùng đến bất cứ cái gì mà người ta hiểu được, mà chỉ thông qua cái đó để truyền tải cái vô hình kia thôi. Ví dụ, em chỉ cần ngồi uống cafe và im lặng với họ là ok rồi. Hoặc họ muốn trao đổi với em về A nhưng em chỉ nói B là cũng vẫn được...
ngày 04 tháng 10 lúc 11:59 chiều · Xóa
Phú Tuệ
Em chăm chỉ quan sát tỉ mỉ để khám phá thêm vấn đề này.
ngày 05 tháng 10 lúc 12:01 sáng · Xóa

Huyền Niệm
Vâng, em cần thêm thời gian để hiểu ạ. Cảm ơn anh nhé!
ngày 05 tháng 10 lúc 12:09 sáng

Huyền Niệm
Mà cách anh nói, hình như hơi giống với phương pháp khai mở của các công án?
ngày 05 tháng 10 lúc 12:11 sáng

Phú Tuệ
Hôm nay anh cũng lại tự dưng muốn nói với em 3 điều này:
Một là tình yêu thương vô điều kiện với gia đình.
Hai là tình yêu thương vô điều kiện với người mình yêu.
Ba là tình yêu thương vô điều kiện với cộng đồng (Đất nước).

Mọi người sáng suốt và vĩ đại đều bắt buộc phải mang trong mình 3 điều đó, như là dòng máu sinh tồn của chính họ. Nói cách khác, họ phải trải nghiệm về 3 thứ tình thương đó. Tình thương vô điều kiện và bình đẳng khác với tình thương bình thường, bình thường là có điều kiện. Ví dụ, với gia đình thì có điều kiện là huyết thống, với người yêu thì có điều kiện là nhu cầu yêu... Những cái có điều kiện này chỉ đóng vai trò là bước khởi động cho một cảm giác về tình thương mà thôi. Sự thăng hoa vĩ đại của nó là đến mức vô điều kiện và hoàn toàn bình đẳng.
ngày 05 tháng 10 lúc 12:17 sáng · Xóa

Phú Tuệ
Nếu gọi nó là "công án" thì là công án cuối cùng của cả nhân loại. Và em thực ra đã gần như xong công án này rồi. Nhưng em chưa tự biết rõ và nhận thấy. Nhưng mà, cái "công án" như em đang mang trong đầu chưa phải là cuối cùng, chưa phải là hết.
Bước thứ hai của người đã nhận ra "công án" là tập rèn để hình thành thói quen và an trú hoàn toàn vào nó. (Cái này mới thực sự là khó khăn và cần nhiều sự luyện rèn).
Cái cuối cùng của sự hiện hữu của một người nhận rõ được "công án" là sống trong từng hơi thở và truyền tải đến những người có nhân duyên.

ngày 05 tháng 10 lúc 12:22 sáng · Xóa

Huyền Niệm
Những điều anh nói có nhiều điểm tương đồng với các trải nghiệm của em, nên dần dần sẽ thấm trọn vào em như những gì em đã đúc rút.
Cảm ơn anh!

ngày 05 tháng 10 lúc 12:27 sáng

Phú Tuệ
Tuy nhiên, 3 bước đó dường như cùng đồng thời hiện hữu trong một khoảnh khắc chứ không phải tách bạch từng thứ lớp với từng khoảng thời gian riêng rẽ. Và có liên quan mật thiết tới nhau. Sự khác biệt chỉ là ở mức độ thường xuyên hay không, đi sâu vào hay không.
Ví dụ, hôm nay em vẫn hiện hữu 3 bước đó nhưng ở mức độ ít, chưa sâu... ngày mai tăng lên một tí, ngày kia tăng lên tí nữa...
ngày 05 tháng 10 lúc 12:27 sáng · Xóa

Phú Tuệ
Nếu em không trải nghiệm thì anh không nói làm gì. Và sự trải nghiệm của em cũng luôn là sự trải nghiệm mới của anh. Cho nên, công bằng mà nói thì anh cũng cám ơn em!
ngày 05 tháng 10 lúc 12:32 sáng · Xóa

Huyền Niệm
Phương pháp mà em thắc mắc ở trên, em vẫn chưa hiểu ra được để áp dụng nó. Nhưng em cảm giác đấy là cách mà anh đã dùng để giúp em.
Đúng không ạ?

ngày T5 lúc 12:49 sáng

Phú Tuệ
Dùng để biết!
ngày T5 lúc 1:12 sáng · Xóa

Huyền Niệm
Vâng ạ!
ngày T5 lúc 2:01 sáng
Blogged with the Flock Browser

Blogged with the Flock Browser

Thứ sáu, ngày 09 tháng mười năm 2009

Cho Huyền Tâm


Cho Huyền Tâm


Hà Nội vào thu, khung cảnh dịu dàng và êm ái. 16 trung thu, trăng thật đẹp, không khí thật rộn ràng! Đương trong trạng thái tĩnh lặng thưởng thức huyền cảnh tuyệt vời ấy, bỗng dưng anh thấy bồn chồn, bất ổn. Dù chỉ thoáng qua, mờ ảo nhưng anh vẫn thấy rõ ràng từng chi tiết. Đối với anh, đó là dấu hiệu không bình thường và vấn đề không phải từ nơi anh. Bởi không bình thường nên anh cũng trằn trọc, nằm xuống rồi mà không thể ngủ liền được. Nhẹ nhàng khép mắt lại, quan sát nội tâm tỉ mỉ và chăm chú, soi chiếu từng hành trạng có thể khiến anh bất an. Và… coi như mọi chuyện đã ổn sau vài lần hai anh em trao đổi.
Có lẽ, đã đến lúc anh lưu ý em vài điểm cần thiết, để em dễ dàng trang trải trải nghiệm của mình với những người có nhân duyên hay xung quanh em. Anh không lặp lại những gì đã trao đổi với em nữa nhé. Em cần chú ý vài điểm sau:
1/ Không bao giờ được lơ là việc quan sát và thấu tỏ cũng như làm chủ suy nghĩ đang diễn ra trong đầu óc và cảm xúc đang diễn ra trong thân thể. Đây chính là công án duy nhất hay cuối cùng của đời người! Ngay trong trường hợp đã khá nhuần nhuyễn và trở thành thói quen vẫn có thể bị mất, do vì kinh nghiệm nổi dậy và hoàn cảnh tạo tác. Lúc này, nếu không giữ được thế làm chủ thì luôn luôn ý thức về hay tâm niệm về, ý hướng về vai trò “ông chủ”. Và tốt nhất là nên ở một mình, không hành động gì, không giao tiếp gì, càng không nên quyết định bất cứ gì. Kiễn nhẫn, kiên trì hay kiên tâm chờ đợi thời điểm em trở về vị trí làm chủ! Cứ an tâm chờ đợi, đừng sợ sệt bất cứ điều gì, ngay cả khi cái đầu của em mường tượng ra những viễn cảnh tồi tệ nhất. Hãy chờ đến phút hay thậm chí là giây cuối cùng. Khi đó, em sẽ trải nghiệm điều cần trải nghiệm và thực sự rất tuyệt vời.
2/ Để ứng xử hoàn hảo và phù hợp với hoàn cảnh, có hai điều kiện. Một là em phải ở vị trí ông chủ. Hai là, ứng xử với mục đích khiến đối phương thấy rõ chính họ, thay đổi chiều hướng nhận thức về vấn đề mà họ đang vướng phải. Từ đó, họ sẽ tự có cách đối phó phù hợp với hoàn cảnh. Cố gắng tìm cách diễn đạt một cách sáng rõ nhất những gì em muốn truyền đạt cho người ta. Nếu đủ hai điều kiện này thì sự ứng xử của em tự động hoàn toàn phù hợp, miễn mọi bình luận và dị nghị hay so sánh.
3/ Dù trong trường hợp nào, ngay cả khi em cứu sống một người bằng tầm nhìn của mình, thì chính em là người cần cám ơn họ nếu bàn đến chuyện ơn nghĩa. Còn tốt nhất là đừng để ý niệm này tồn tại trong đầu óc, cả trước, trong và sau khi hoàn thành.
4/ Điều em "cảm giác" về anh không phải là cảm giác. Nhưng anh không có cách nào nói để em hiểu được cả, từ ngữ hạn chế lắm! Và "cảm giác" ấy của người xung quanh về em cũng tương tự nếu em ứng xử như đã nói ở phần trên và họ thực sự lắng nghe em.
Tạm với em thế nhé !
Cầu nguyện cho em!

Blogged with the Flock Browser

Thứ năm, ngày 08 tháng mười năm 2009

Chuyện Về Hoa Sữa



Chuyện Về Hoa Sữa





Lửng thửng! Trời Sài Gòn tưng hửng tựa heo may. Gã khờ nện từng bước chân trên vỉa hè, dọccác phố phường xa lạ. Hàng cây cổ thụ rôm rốp chuyện. Ánh đèn điện đỏ rực tứphía, bao trùm lấy hắn. Lòng đường, dòng người vẫn cứ tấp nập qua lại, hối hả,rối rít, mải miết với đủ thứ phù phiếm trên đời.
Đã từ lâu rồi, hắn rất thương người đời, hắn trăn trở, trằn trọc và băn khoăn trước mọi nỗi khổ của bất kì ai đó mà hắn thấy được qua giao tiếp, quan sát. Người ta cứ quen tự trói mình vào những thứ ngoại cảnh thoắt đến thoắt đi, cứ thích tự đeo thòng lọng vào cổ và từ từ xiết lại, xiết chặt lại cho tới chết cũng vẫn cứ tưởng đó là lẽ sống hay cái mà họ hay gọi bằng mĩ từ nhu nhược, “số phận”.

Bạn hắn là một trong số những người như thế. Trước lúc gặp bạn, hắn vấp phải không biết baonhiêu chướng duyên nhưng hắn lần lượt chế ngự từng cái, để được gặp bạn chớp nhoáng trong một quán cafe giữa đêm trời mưa tầm tã. Cũng chính khi ấy, mọi điều hắn thấy được về bạn trở nên rõ ràng, rành mạch và chi tiết. Hắn không khổ tâm, bởi với hắn, chuyện giải thoát và tự tại đối với mọi hoàn cảnh dễ như trở bàn tay. Nhưng, hắn muốn bạn hắn và nhiều người khác nữa cùng được như vậy.
Thật khó làmsao, "ba la mật", tâm truyền tâm, tâm cảm tâm, tâm trợ tâm, tâm giúptâm vượt qua những khó khăn, thống khổ của cuộc sống. Sự liên thông chỉ đem lại kết quả khả úy khi cả hai đồng thời tương tác và thấu đạt mật pháp. Thiếu sựhợp tác của một bên bất kì thì đều vô hiệu dẫu năng lực nhiệm màu có cao siêu đến mấy chăng nữa. Hắn biết rõ thế và bạn hắn không biết gì nên vô tình cản trởngoại lực của hắn. Hắn đành chịu!
Hắn biết rõ bạn hắn sắp rơi vào chỗ cùng cực vô hạn, chỗ thống khổ tột cùng của cuộc sống. Hắn biết vì sao bạn phải chịu thế và biết làm cách nào để vươn lên từ chính chỗ ấy,nhưng hắn không truyền trao cho bạn được, vì bạn từ chối tiếp nhận.







Bạn rất thích hoa Sữa và chưa từng nhìn thấy hoa Sữa. Hắn nhờ mang hoa Sữa từ HN vào tặng bạn, một chút thi vị có thể xoay chuyển mọi vấn đề dễ dàng và nhanh chóng nếu biết cách.
Tại sao bạn lại thích hoa Sữa? Cái gì cho bạn biết bạn có sự thích đó? Bạn thích thế vì cái gìvà để làm gì? Thực ra, hoa sữa không đẹp và thơm như bài hát ngọt ngào nọ. Vậytại sao lại thích đến thế? Thích đến nỗi cố tìm cho bằng được, nhìn cho bằng rõ?
Bạn thân yêu! Bạn có biết bạn đang quên điều gì không, vì sự lãng quên đó mà bạn sẽ phải vàchắc chắn còn gặp liên tiếp nhiều vấn đề khổ đau nữa mà bản thân bạn không cócách giải quyết, bạn giống như là bế tắc hoàn toàn vậy, bạn chỉ còn biết chờ mong vào một sự may mắn nào đó mà thôi. Nhưng, may mắn đến với bất kì ai đều cónguyên nhân, có điểm xuất phát. Nếu biết rõ thì có thể tạo ra may mắn cho chính mình và người thân thích nếu cần (chứ không phải muốn).
Tặng bạn hoa Sữa là để bạn thay thế sự yêu thích đó thành yêu thích mình và mọi người, nhưthế, bạn sẽ hạnh phúc! Thay vì cố tìm hoa Sữa, bạn hãy cố tìm chính mình, tìmxem mình là ai? Nếu thấy được bạn rồi thì sẽ tự thấy và thỏa sức chiêm ngưỡng hoa Sữa trong bài ca ca ngợi sức quyến rũ của loài hoa ngập tràn mỗi độ thu sang trên con phố huyền thoại mang tên đại thi hào Nguyễn Du ngoài Hà Nội. Thay vì cố nhìn cho bằng được hoa Sữa, bạn hãy cố nhìn lại chính mình, nhìn cho thật rõ xem mình ở đâu, đang như thế nào, tại sao lại thế, mình là ai, tại sao sinh ra ở cuộc đời này? Nếu nhìn thấy được mình thì bạn chính là hoa Sữa được nhiều người mến mộ.
Hoa Sữa là một trong số loài hoa hiếm hoi bừng nở vào mùa thu, khi mà hoa Sen và muôn vạn loài hoa khác đã tả tơi, tắt lịm rồi, khi mà ngay cả những tán lá che mát cũng chuyển màu úa và đua nhau về cội. Chính bởi thế, hoa Sữa trở nên huyền diệu,tuyệt vời biết bao! Trăm nghìn bông hoa li ti màu sữa xếp lại thành chùm giữa vành lá xanh biếc đồng thời tỏa hương. Đặc điểm của hoa Sữa không phải ở chỗ bộc lộ tính cách mạnh mẽ thông qua mùa thu. Mà chính là ở chỗ khéo léo nở trúng vào khi mọi người đang khát hoa. Tại sao? Theo lẽ tự nhiên tại xứ sở gió mùa nóng ẩm, mùa thu, mọi hoa đều chết hết, chỉ hoa Sữa và hoa Cúc là nở được(nhưng hoa Cúc thì lại quá tham lam, nở quá nhiều mùa trong năm chứ không như hoa Sữa, nở duy nhất vào mùa thu). Có nghĩa, các loài hoa khác không đủ duyênvi diệu và phước báu để được đùa giỡn với gió heo may (Gió heo may thổi rất nhẹnhàng, mơn mởn thôi nhưng giúp người ta dễ chịu, thích thú), để được ngắm nhìn bầu trời trong xanh bát ngát (Bầu trời chỉ trong xanh khi không có một gợn mâymù nào luẩn khuất) như hoa Sữa. Như thế, hoa Sữa rất khôn ngoan khi chọn thời điểm đua sắc khoe hương là thời điểm khan hiếm hoa nên mọi người đang rất cần. Hoa Sữa rất từ bi nên hiến dâng cuộc đời cho con người khi họ cần nhất một cáchrất dịu dàng và cũng chỉ vừa đủ chứ không hơn. Hoa Sữa nở chính vào lúc cả rừng hoa đều phải ôm sự chết chóc, cả rừng hoa phải kêu gào đau thương thảm thiết vì không thấy được bầu trời quang đãng bao la. Do đó, hoa Sữa tự dưng được mến mộ, tự dưng được tôn vinh và tự dưng trường tồn trong lòng mọi người dẫu khi duyênhết, mùa thu qua đi thì không còn hoa Sữa nữa.







Bạn thân yêu! Yêu hoa Sữa là phải hiểu tính của hoa, tập sống với tính của hoa, thế mới vẹn tình nghĩa và bộc lộ được hết tình yêu của bạn với hoa Sữa. Hoa Sữa sẽ rất buồn, rất thất vọng nếu ai đó chỉ biết yêu hoa mà không hiểu tính của hoa, hiểu tính của hoa mà không tập sống như tính của hoa. Hoa Sữa sẽ rất buồn và thương cho người đó, bởi vì, đặc ân hoa dâng tặng vô điều kiện không phải là một sự quyến luyến mê muội, không phải là ham muốn khát khao chất ngất trong tâm hồn người, không phải là hình sắc hay hương thơm của hoa, không phải là sự tương tác qualại có điều kiện giữa hoa với người. Hoa Sữa chỉ biết nở và tỏa hương khi cần thiết nhất mà thôi chứ không vì sự ham muốn được nở để khoe khoang cùng muôn vạn loài hoa khác. Hình dạng luôn chỉ là quy ước, còn TÍNH thực mới biểu lộ bảnchất chính xác, sâu sắc và tuyệt vời nhất của hoa.
Bạn thân yêu! Mùa thu là biểu tượng của sự chết chóc, hủy diệt, chia li, mất mát và tan rã... nhưng tại sao lại trong xanh tuyệt đẹp đến vậy? Tại sao hoa Sữa lại chỉ nở vào mùa này? Bởi vì hoa Sữa thích bầu trời trong xanh và biết tận hưởng quyền năngvô cùng vi tế tối cao của bầu trời trong xanh. Ở thời điểm đó, hoa Sữa đáp ứngđược nhu cầu cần thiết của con người là có được cuộc sống thanh thản, bình yên!
Bạn thân yêu! Bằng cách nào hoa Sữa làm được điều đó? Đơn giản thôi, "trong thâm tâm hắnnghĩ rằng hoa sữa màu trắng... trắng tinh khôi như thuở ban đầu mà hắn chưa biết và nghĩ ngợi gì". Chính nhờ chỗ đó mà hoa Sữa làm được những việc muôn vạn loài hoa không làm được. Chính ở chỗ đó, hoa Sữa được người người mến mộ. Chính ở chỗ đó, hoa Sữa được hạnh phúc và bình yên trường cửu. Chính ở chỗ đó, giá trị của hoa sữa đối với con người mới thực sự được khẳng định và lưu truyền.
Cuộc đời, dòng đời của loài người là cả rừng hoa bạt ngàn đa dạng. Trong đó, ai là hoa Sữa đây? Ai sẽ trở thành hoa Sữa với đầy đủ tính thực của hoa? Rất hiếm hoi nhưng điều kì diệu lại ở chỗ, bất cứ ai cũng có thể trở thành hoa Sữa với đầy đủ bản tính của hoa. Màu trắng tinh khôi thể hiện cho sự trống rỗng trong đầu óc vàt âm hồn, thể hiện sự bình thản, bản lĩnh và ý chí, thể hiện trí tuệ tối thượng uyên thâm khó dò. Bầu trời trong xanh thể hiện tâm rộng lớn mênh mông, bình thản, hạnh phúc và bình yên, thể hiện quyền lực tối thắng đủ sức vượt qua tất cả trắc trở ở đời.

Bạn thân yêu! Hãy tập sống như tính của hoa Sữa và bạn sẽ tận hưởng được trọn vẹn niềm vuicủa bầu trời mùa thu, và bạn sẽ tự dưng giải quyết được những rắc rối chồng chất trong cuộc sống, và bạn sẽ tự chiêu hồi những may mắn đến với bạn nếu cần thiết. Ta cầu nguyện cho bạn rất nhiều đó, bạn biết không? Cầu nguyện để bạnlàm được những điều như hoa Sữa làm, được người người yêu quý, tôn trọng, gìn giữ và lưu truyền bất hủ như hoa Sữa. Ta luôn luôn cầu nguyện cho bạn và bạn hãy đón nhận lời cầu nguyện đó từ sự trống rỗng của đầu óc. Chỉ khi trống rỗng,lời nguyện cầu mới linh ứng.
Mấu chốt là ở chỗ đấy, bạn ạ. Cố tìm đi nhé! Rồi bạn sẽ từ từ qua mọi chuyện và từ từ hiểumọi chuyện. Thời gian nhanh hay chậm tùy thuộc chính bạn mà thôi, không một ai, không một đấng tối cao thiêng liêng nào có thể giúp hay cho bạn những ham muốn của bạn được.
Chỉ có thể nóivậy với bạn, còn phương pháp giải quyết giúp bạn thì không có duyên trực diện nên không thể truyền trao.
Đến với bạn bằng tâm vô nhiễm, tâm bất phân biệt, tâm bất tính toán, tâm bất nghĩ suy nên thấy rõ vấn đề nan giải, thấy rõ sự khổ đau bế tắc của bạn.






Điều cuối cùng cho bạn, bạn chỉ cần dừng toàn bộ suy nghĩ lại, dừng toàn bộ sự lo lắng lại, dừng toàn bộ sự buồn khổ lại, dừng toàn bộ ham muốn, hy vọng lại trong vòng từ1-5 phút vào thời gian bất kì mà thấy rõ được mình đã dừng lại hết như thế. Dừng lại, trống rỗng khác hoàn toàn với việc buông xuôi, tiêu cực, phó mặc sựviệc cho đời, cho số phận. Chỉ cần vậy, sau 3 ngày, bạn sẽ thấy mọi sự xấu đang diễn ra với bạn biến chuyển dần thành tốt. Đầu tiên là công việc, sau đó tớicác vấn đề khác... Nếu bạn không thể dừng được, không biết cách nào thì mình sẽ chỉ nhưng không phải ở đây. Tùy bạn thôi!



Thế bạn nhé!
Lâm Kiến Nhật.



Hãy cười một lần cho nước mắt chứa chan rơi! Hãy khóc một lần chonụ cười đỏ trên môi! (Đời không yêu em!? Biện hộ và sự miêu tả chính xác duy nhất là tại bởi em không yêu đời...).

Thứ bảy, ngày 19 tháng chín năm 2009

Nguyễn Hồng Công


Tạm Biệt Em, Tuệ Từ (Nguyễn Hồng Công)
 Di ảnh Tuệ Từ (Nguyễn Hồng Công)
Tạm biệt em nhé! Bây giờ anh mới sử dụng ngoisaoblog dù anh tạo tài khoản cùng với em nhưng chưa hề viết và kết bạn với ai, và anh sẽ viết về em, hay những gì em chưa kịp viết, như mình đã thoả thuận.
Kể từ ngày anh lập ngoisaoblog cho em, và hướng dẫn em viết những chữ đầu tiên ấy cho đến entry cuối cùng của em, nơi đây, em đã gửi gắm bao ân tình! Mọi người cũng dành cho em biết bao ân tình chan chứa và trân trọng! Em cứ thắc mắc rằng: "Sao anh không dùng ngoisaoblog?" Anh chỉ mỉm cười trả lời: "bên đó khó sử dụng". Dĩ nhiên, em biết đó không phải là câu trả lời cuả anh và em cũng biết, khi anh mỉm cười là anh có ý rất riêng mà em sẽ không bao giờ chất vấn nữa. Hay nói cách khác, em mãn nguyện với cách trả lời bằng một kiểu cười như thế.
“Tuệ Từ bảo Hồng Công đã đi rồi!” Một sự từ biệt thật mãn nguyện và bình an, thanh thản vô cùng. Một sự bỏ xác ngoạn mục của Hiền giả Minh Triết. Một sự ra đi thật lạ thường và tuyệt vời! Anh nhìn thấy đôi mắt em nhẹ nhàng khép lại, đôi mi cụp xuống tựa một người ngủ sâu nồng và không mộng mị miên man. Nhẹ nhàng… nhẹ nhàng…!

Xác thân hoá kiếp tro tàn
Mai hoa bung sắc, lời vàng trao tâm
Rằng, muôn kiếp chẳng xa gần
Đến - đi tuỳ nguyện, duyên trần thong dong.
PT

 




























Xem tại trang chủ:
http://www.megavideo.com/?v=2JEIXIS4



Xem tại trang chủ:
http://www.break.com/usercontent/2009/9/dam-tang-nguyen-hong-cong-1365991.html

Chia sẻ với mạng khác

Theo dõi Blog Phú Tuệ

Phú Tuệ' Skype

Trang trình chiếu

Loading...

Thanh Video

Loading...